Tôi Chưa Bao Giờ Được Làm Vợ

Jan 06, 2012 - với tôi sau hơn hai mươi năm lấy chồng , cho đến bây giờ tôi vẫn còn là một người con gái còn trinh trắng

Sau khi tòa phán quyết  cho họ được ly hôn,  người  vợ  vội quay bước ra khỏi phòng xử án. Trong khi đó,  người chồng  đang dõi  theo từng bước chân của vợ cho đến khi bóng người  vợ  khuất hẳn , nhưng anh vẫn nhìn ! Hình như anh đang cố gắng níu kéo lại hình ảnh người vợ . Không hiểu anh đang nuối tiếc những ngày sống hạnh phúc bên vợ hay  ân hận vì đã “đánh cắp” cả tuổi thanh xuân của vợ !

Theo lời trình bày của chị tại phiên tòa, cách đây hơn hai mười năm ,anh chị quen nhau và nên nghĩa vợ chồng là do mai mối.  Lúc đó chị vừa tròn hai mươi tuổi và đang là sinh viên, do gia đình  nghèo,  chị phải vừa  học vừa đi dạy kèm để phụ giúp gia đình. Còn anh mới ngoài ba mươi và đang là giảng viên của một trường đại học, gia đình anh thuộc loại khá giả hay nói chính  xác hơn gia đình anh thuộc giai cấp thượng lưu trong xã hội . Nghĩ  hoàn cảnh gia đình quá nghèo , cha mẹ đã già vẫn còn phải làm lụng vất vả để nuôi mấy chị em ăn học. Bây giờ đi lấy chồng cha mẹ cũng bớt đi một gánh nặng, tuy so về tuổi tác  thì anh chị chênh  lệch  khá nhiều . Hơn nữa gia đình nhà chồng cũng là gia đình danh giá nên chị bằng lòng . Công bằng mà nói thì anh cũng là người rộng lượng đối xử rất tốt với  vợ và gia đình vợ, chính vì sự rộng lượng đó chị đã phải im lặng và mang cả tuổi thanh xuân để bù đắp cho anh.

 Nói đến đây, bổng dưng nước mắt chị tuôn trào và như nghẹn lại , cả phiên tòa như lắng đọng,mọi người tham dự trong phiên tòa  im phăng phắc, chỉ nghe tiếng nấc của chị kèm theo tiếng khóc. Chị nói  ngắt quãng qua tiếng khóc nức nở :” tôi xin ly hôn vì hơn hai mươi  năm qua  tôi chưa bao giờ được làm vợ của anh ?!” Nói đến đây chị bật khóc thành  tiếng , tiếng khóc dường như kèm theo cả sự uất ức mà chị đã phải cố chịu đựng trong hơn hai mươi năm qua nó cứ tuôn trào một cách tự nhiên, chị khóc như thể đã lâu lắm chưa bao giờ được khóc. Tiếng khóc  cứ thế ngày một lớn hơn và hình như chị đã cố gắng nhưng vẫn không thể kìm được !

Chờ một lúc khá lâu, thẩm phán  hỏi

Chồng của chị ngoại tình

Chị lắc đầu

Chồng của chị đã ngược đãi chị

 Chị lắc đầu

Mọi người tham  dự  trong phiên tòa lộ rõ vẻ ngạc nhiên  vì theo câu nói  và câu trả lời của chị,thì chị phải rất hạnh phúc , bởi vì anh là một người chồng biết  cách cư xử với vợ và gia đình của vợ

Sau một lúc hình như đã trút được sự đau khổ mà chị đã cố đè nén bao năm qua, chị cố lấy lại bình tĩnh và nói rành rọt từng tiếng :” tôi không phiền trách chồng qua cách cư xử  với gia đình tôi hay với  xã hội . Nhưng với tôi sau hơn hai mươi năm lấy chồng , cho đến bây giờ tôi vẫn còn là một người con gái còn trinh trắng” 

Cả phiên tòa như vỡ òa , mọi người cùng ồ lên một tiếng , và im lặng lại bao trùm để lắng nghe chị nói.

Chị nói rằng anh lấy chị là vì danh dự gia đình , thực chất anh mang bệnh lưỡng tính , không thích phụ nữ , anh lấy chị nhằm mục đích là để che mắt xã hội .

Thẩm phán nhìn anh và hỏi  như để xác nhận lại lời trình bày của chị

Anh cúi mặt khẽ gật đầu và xác nhận những lời khai của chị là hoàn toàn đúng sự thật . Chợt anh ngước lên và nói :”tôi còn rất yêu vợ,  tôi không đồng ý ly hôn” , quay sang chị anh nói như van lơn :” chúng ta đừng ly hôn cho dù em có ngoại tình tôi cùng đồng ý” . Nhưng chị chỉ im lặng.

Phiên tòa khép lại, mọi người ra về nhưng trong lòng mỗi người đều mang một suy nghĩ , không hiểu cách cư xử của chị là đúng hay sai ?

 Riêng tôi nghĩ mãi câu nói của anh , anh còn yêu vợ  và anh chấp nhận cho vợ ngoại tình chỉ cần chị tiếp tục chung sống.  Tôi tự hỏi, anh yêu vợ hay anh đang cố giữ lại chị như một tấm bình phong để bảo vệ danh dự gia đình của anh. Anh yêu vợ tại sao anh đồng ý cho vợ đi ngoại tình miễn là chị cứ tiếp tục chung sống với anh. Nếu chị muốn ngoại tình, chị có cần phải đợi đến hơn hai mươi năm vẫn chung thủy với anh, để bây giờ được anh cho phép ngoại tình.  Nói như thế khác nào anh đã xúc phạm đến nhân cách của chị ? Đành rành cách cư xử của anh  với gia đình vợ là tốt nhưng  cái giá mà chị phải trả cho sự rộng lượng của anh  là hơn hai mươi năm tuổi thanh xuân  con gái . Xét về tình hay về lý thì chị cũng đã trả rất đầy đủ !

Đỗ Trung


Tin tức cùng thời gian

Mẹ TôiMay 10, 2012
Ngụm cà phê tháng Tư Apr 20, 2012
Cú Phôn Đường DàiMar 15, 2012
Mẹ tôiFeb 09, 2012
Không thể tha thứJan 27, 2012
Bài hát Giáng sinh cho một người Dec 17, 2011
Ông già ngồi bưới đống rác Nov 23, 2011
ĐỨA CON DỊ CHỦNGAug 12, 2011
Chúng tôi đã "giết chết" một người bạn Jul 07, 2011
Trời Cao Có MắtJun 06, 2011

Copyright(c) 2009 Viet My Magazine.
Website: www.VietMyMagazine.net | Email: VietMyMagazine@gmail.com
Tòa Soạn I : 1125 E. Passyunk Ave., Philadelphia PA 19147 | Tel: 215.475.7511 - 267.709.9855 | Fax: 215.336.2458
Tòa Soạn II: 6286C Arlington Blvd. - Falls Church, VA 22044 | Tel: 703.962.0607 | Fax: 703.538.2194
Designed by Kulsign